Khi tầng quang tráo vô hình kia hoàn toàn bao phủ lấy sơn môn Đan Thần tông, cảm giác nguy hiểm như thể bị vô số đôi mắt rình rập cuối cùng cũng tạm thời biến mất.
Bên trong Đan Thần tông, toàn thể trưởng lão và đệ tử đứng trên quảng trường quen thuộc, xuyên qua lớp quang tráo nhạt màu, đưa mắt nhìn vùng đất cháy đen, hoang tàn và chết chóc bên ngoài. Một cảm giác mờ mịt chưa từng có chợt dâng lên trong lòng bọn họ như thủy triều.
Bọn họ không nhìn thấu, cũng chẳng thể nghĩ ra rốt cuộc phải làm sao mới có thể chiến thắng vô lượng kiếp lần này.
Bọn họ từng nghĩ rằng, chỉ cần đoàn kết một lòng, anh dũng giết địch, không ngừng nâng cao thực lực thì nhất định sẽ tìm ra cách đối kháng với Hư.




